Nhạc cổ điển và…

Hôm qua thật là ngày kinh khủng. Ngồi lỳ một buổi chiều sản xuất liền tù tì 4 bài. Toàn chỗ “tình nghĩa” nên không đành được. Ngón tay gõ liên hồi, chả kém gì Kissin trổ ngón Campanella hay Richter thu âm chương ba sonata 17 “Tempest”. Dù không gõ được mười đầu ngón tay nhưng quả tình tốc độ thật khủng khiếp. Mắùt nhìn màn hình nhiều đến mờ cả đi, choáng váng. Viết nhiều đến chai cả người, chả kém món “cơm nguội rang lại”.
Hết cả một ngày mệt mỏi (sáng họp, chiều gõ), lê bước về nhà, cố ăn được hai lưng cơm rồi nằm thượt ra. Cuộc sống đôi khi lại bố trí cho mình những ngày mệt mỏi để khỏi phải suy nghĩ nhiều. Buổi trưa qua Tia tối đưa bài của NA, được chú Thành cho mượn CD mấy bản concerto violon, horn, oboa của R.Strauss … Tối qua, mình nghe đi nghe lại bản concerto violon. Tác phẩm này viết ở thời kỳ đầu sáng tác của R.Strauss nên còn mang đậm phong cách cổ diển – lãng mạn. Tuy nhiên, có cái gì đấy ở bản nhạc khiến mình xao xuyến không yên. Chương 2 như một khúc tự sự, buồn da diết với nỗi cô đơn khác thường khiến mình liên tưởng đến chương 2 canzonetta của concerto vion Tchaikovsky. Mình nghĩ, có lẽ R.Strauss không phải dạng “tư sản phòng khách” và dù năm 1882 (năm sáng tác tác phẩm này), ông mới 18 tuổi nhưng đã sớm trưởng thành để ưu tư về nhân tình thế thái hay đại loại như thế. Chương ba cũng hay, kỹ thuật violon tuy chưa so sánh được với concerto của H. Wieniawski nhưng cũng khá ổn, phần cho dàn nhạc còn nhỉnh hơn, rất khúc chiết, báo hiệu sự xuất sắc ở các tác phẩm giai đoạn sau này, kiểu giao hưởng thơ Don Quichotte. Có lẽ, khó có thể đặt bên cạnh những concerto của Beethoven hay Brahms nhưng với bản concerto này, R. Strauss đã chứng tỏ mình là người kế tục xứng đáng truyền thống của âm nhạc cổ điển Đức cũng như âm nhạc thế giới. Hehe, bác này Đức hơn cả Wargner nhưng không hung hăng bằng.
Đoạn cuối của buổi tối là “Maskva không tin vào giọt nước mắt”. Cô cháu thì ngủ khò từ lâu còn mình thì xem một mạch. Xem lại đến lần thứ mấy rồi vẫn thích, thảo này thập niên 80-90 bộ phim gây một cơn sốt trong giới trẻ Việt Nam. Hai bà chị mình, rồi cả mấy người bạn nữa, suốt ngày ngồi tán về bộ phim này. Một câu chuyện đầy xúc động và lãng mạn về ba cô gái trẻ trước những sự lựa chọn về tình yêu, cuộc sống. Nhiều biến động của cuộc đời, nhiều ngã rẽ không ai lường trước được đã xảy ra và chỉ có sự gắn bó, tình cảm chân thật, lòng tự trọng và kiên định trước điều mình đã lựa chọn mới đem lại hạnh phúc. Anh Goga (tên gọi thân mật của Grigori) cuối cùng đã quay lại, xứng đáng là người đàn ông đích thực để đem lại hạnh phúc cho hai mẹ con Alerxandra.
“Alerxandra, Alerxandra…”, hài hát như một khúc tâm tình rằng “Maskva không tin vào giọt nước mắt, Maskva chỉ tin vào tình yêu”, keke.

Advertisements
Published in: on September 28, 2007 at 10:08 am  Comments (2)  

The URI to TrackBack this entry is: https://meongoan.wordpress.com/2007/09/28/nh%e1%ba%a1c-c%e1%bb%95-di%e1%bb%83n-va%e2%80%a6/trackback/

RSS feed for comments on this post.

2 CommentsLeave a comment

  1. “Maskva không tin vào giọt nước mắt” – tên film hay thế mợ, nghe thôi đã muốn xem rồi, khi nào cho em mượn với.
    Ca ngợi R.Strauss quá đáng, gì mà Đức hơn cả Wagner (lại còn viết sai tên Wagner nữa). Mà mợ nghe/xem Salome với Elektra của bác ấy chưa, hết cả “tư sản phòng khách”, rùng rợn, sôi thịt, rất Mỹ, ấn tượng khó phai, hehe

  2. Hehe, liên hệ với mợ, mợ đang giữ phim này


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: