Con sóc tự do

Từ trước đến nay, mình mới chỉ nhìn thấy con sóc trong vườn bách thú. Gớm, chả hay hớm tí nào, nhất là theo thuyết “chăn thả tự do” của đội trưởng đội bảo kê thì việc nhốt sóc rút cục cũng chỉ làm khổ nó, khổ người chăm. Lúc nào cũng chăm chăm ở giữa cái lồng sắt, trong khi bên ngoài cây cỏ tốt tươi, nắng gió tràn trề, không khí tươi mát kiểu “chó rừng và chó nhà”. Dẫu được chăm sóc, cho ăn uống đầy đủ thì cảnh nuôi nhốt như thế, con sóc nào chả chán…

Thế rồi một buổi sáng chủ nhật nào đó từ năm ngoái, ngồi ở Chim xanh cùng đội bảo kê, thấy bảo kê chỉ chỏ con sóc nào đó đang leo tít trên cây xoài phía nhà đối diện. Mình cũng nhìn theo tay nó chỉ, thế mà chẳng thấy con sóc nào bởi lúc đó vẫn chưa đeo kính. Thật tiếc vì mình lỡ mất cơ hội được ngắm chú sóc ở môi trường tự nhiên. Chú này khôn thật, chọn “khu vực nằm vùng” thật hợp lý. Đoạn phố Khúc Hạo ngắn tẹo, chạy chưa toát mồ hôi đã hết phố, xanh um bao nhiêu loại cây, từ xoài, dừa sang mít, trứng gà, nhãn, khế, sấu…, đã thế còn nối dài sang bên đường Trần Phú ngút ngàn sấu, nghĩa là quanh năm chả khi nào thiếu quả ăn. Mà con sóc này thì chắc về khoản ăn vặt chắc chả khác gì bảo kê!

Bẵng đi một thời gian, mình lại được thấy bọn cùng cơ quan nói chuyện về một con sóc nào đó đã chọn phố Trịnh Hoài Đức làm chốn cư ngụ. Keke, trong chiều hè nắng đẹp, mình ngồi uống nước trên vỉa hè đầy lá sấu vàng rười rượi (xin tiết lộ một thông tin, cây sấu một năm ba lần rụng lá cơ đấy, chả cứ là mùa thu đâu. Thông tin này rất đáng tin cậy bởi chị quét rác phố Trịnh Hoài Đức đã đúc rút kinh nghiệm bao nhiêu năm làm việc bảo thế). Tự nhiên thấy bọn cơ quan nháo nhác, chỉ chỏ sang cây sấu phía vỉa hè đối diện rằng có một chú sóc đang chuyền cành trên đó. Lúc đó mình vẫn chưa có kính nên cũng chả biết đấy có phải là chú sóc của đội bảo kê hay không. Rồi vẩn vơ nghĩ là có phải do quá buồn chán cảnh “cá chậu chim lồng” mà chú sóc vườn bách thú đã chờ lúc người ta đem thức ăn vào, lẻn chạy ra ngoài sống tự lập hay không. Hà Nội có nhiều đường phố cây xanh bốn mùa như quanh khu vực đường Bưởi, Hoàng Hoa Thám, Phan Đình Phùng, Trần Phú… nên nếu có chú sóc nào quyết chí tự lập, chắc hẳn không khó để tìm nơi cư ngụ và dễ dàng tìm được cái ăn. Với lại, được hít thở bầu không khí tự do thì có đói một chút cũng chẳng hề hấn gì, làm sao so sánh nổi một cuộc sống phóng khoáng giữa mây trời với một bầu không khí đầy tù túng ở giữa lồng sắt. Chả thế, chó rừng đã từ giã ngay lời mời của chó nhà mà yên tâm sống như trước.

Hôm qua, cậu gửi thư về, kể chuyện trường mới của cậu. “Bên này, trường đại học như một khu vườn lớn, trồng hoa rất nhiều. Hầu như chỗ nào cũng nhìn thấy những khóm hoa sặc sỡ đủ màu sắc… Ở đây có rất nhiều quạ và các loại chim khác. Sóc có khi còn nhiều hơn sóc bên chỗ ku Thế, bọn sóc nó nhảy tung tăng suốt ngày trên các thảm cỏ. Vì có rất nhiều cây nên ở đây là môi trường lý tưởng cho sóc, bọn sóc ăn quả cây rồi vứt vỏ vung vãi ra đường. A, hôm nào cậu thịt hết rồi phơi khô mang về cho mợ…”.

Đọc thư của cậu, mình chợt nhớ ra một đoạn rất thú vị trong tiểu thuyết “Trên bờ sông hoang vắng” của B.Polevoi: “Cây cối chỉ nhường chỗ cho các đường lớn, các dãy phố, các quảng trường. Bên cạnh một toà nhà đang xây là một cây bá hương cành lá um tùm. Sau những ngôi nhà là rừng tai-ga rậm rạp, chạy đến những dãy phố tương lai. Điều đó đem lại cho phong cảnh một sự quyến rũ đặc biệt. Một cây thông đứng sừng sững cạnh một tòa nhà chưa xây xong. Người kỹ sư nhác thấy tuyết chảy từ cành xuống vệ đường. Anh ngước mắt và thấy một nắm tròn, màu xám đang lục lọi trong vòm lá, những vảy đen từ một quả bá hương vứt ra, rơi xuống người anh, trong chốt lát anh quên nỗi phiền muộn và mỉm cười với con vật nhỏ linh lợi: được đấy, anh bạn sóc ạ”.

Nhân đây, lấy ảnh sóc của Songoku làm minh hoạ cho bài này. Tại cậu chưa có máy ảnh chụp đấy thôi, nếu Songoku thắc mắc gì, cứ gặp cậu, keke.

Advertisements
Published in: on September 26, 2007 at 9:39 am  Comments (6)  

The URI to TrackBack this entry is: https://meongoan.wordpress.com/2007/09/26/con-soc-t%e1%bb%b1-do/trackback/

RSS feed for comments on this post.

6 CommentsLeave a comment

  1. Hehe, blog cua mo la hay nhat VQNCD, Hihi

  2. Gớm, ít ra đã mượn ảnh của nguwoif ta, cũng nên nịnh một câu là ảnh đẹp (dù nói dối) cho người ta vui chứ 😀

  3. Để bảo đội bảo kê đi lăng xê cho thành hay nhất quả đất luôn :)) ke ke

  4. Hehe, cậu nói là đúng nhất, bao giờ cậu cũng nhất!
    To Songoku: Cậu mợ đã có ý định “thôn tính” cái máy ảnh mới của Songoku từ lâu. Giữ lấy cẩn thận, có ngày cậu sang chỗ Songoku tịch thu, hịhị.
    Ờ, ảnh trông chưa thật pro lắm, nhưng lại thu được “thần thái” của chú sóc, đồng thời hứa hẹn cho thấy, một món sóc nướng thơm lừng, keke
    To cuc_sat: công nhận bảo kê mà lăng xê thì cái gì cũng thành “nhất xứ Bắc Kỳ, nhì xứ Đông Dương”.

  5. To Songoku: Cau mo la dia chu o VQNCD, Songoku phai co nghia vu nop thue anh cho mo, khong duoc thac mac

  6. mo thay loi em noi co dung ko nao?! j chu cha cu con vat, con nguoi minh cung the, mo nhi? :))


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: