Thứ sáu ngày 21-9-2007

Nhớ một buổi chiều mùa thu của năm học đại học thứ nhất, tôi nhận được lá thư nhà đầu tiên. Thư của mẹ. Tôi bóc ra và đọc trong giờ ra chơi… Không kìm được cảm xúc! Và đây là nguyên nhân khiến tôi quyết định sẽ không bao giờ đọc thư nhà ở chốn đông người. Sau đó, tôi thường cất thư đi và chỉ đọc trước khi đi ngủ.

Kỳ nghỉ Tết đầu tiên của quãng đời sinh viên. Tôi chưa về ngay mà tới nhà cô bạn ở Gia Lâm, chơi một buổi chiều rồi sáng hôm sau về chuyến tàu 9h30. Hôm ấy trời xám xịt bềnh bệch một màu, ga Gia Lâm thưa thớt như một ga xép nhỏ bé trên chuyến tàu tốc hành. Những đoàn tàu chở hàng nằm buồn bã ở phía mấy đường ray cũ mèm. Bạn tôi đưa ra ga, tiễn luôn đến tận chỗ ngồi. Cô ấy bảo “Thôi Nhàn về quê ăn tết vui vẻ cùng gia đình nhé!” rồi quay đi ngay, tôi cảm thấy có gì đó nghèn nghẹn… Hết tết, gặp lại bạn bè, cô ấy bảo: “Trông mặt mày lúc đó buồn thảm quá, tao không dám nói câu nào nữa”. Từ đó, tôi không đi tiễn ai và cũng chẳng muốn ai tiễn mình đi đâu nữa, dẫu là một chặng đường ngắn ngủi.

Và bây giờ cũng vậy, tôi chưa đủ can đảm vượt qua được điều đó.

Thế mà chiều hôm qua, ở Tia sáng, tôi cười và nói chuyện thật vui vẻ đến mức chú Thành và cô Hà cũng phải ngạc nhiên.

Chỉ có mấy người làm cùng cơ quan, cũng hay chuyện trò, nhận xét tôi dạo này trông xanh xao và hốc hác…

Cuộc đời thật kỳ lạ!

Nửa thế kỷ trước, mượn tích cổ thái tử Đan nước Yên tiễn tráng sỹ Kinh Kha qua sông Dịch Thủy hành thích Tần Thủy Hoàng, nhà thơ Thâm Tâm đã vẽ lên một khung cảnh bi tráng trong “Tống biệt hành”. Đây là bài thơ tôi rất thích nhưng có lẽ, đến bây giờ tôi mới cảm thấy thấm thía được tâm trạng của người đi – kẻ ở trong buổi tiễn đưa…

Tống biệt hành

(Thâm Tâm)

Đưa người ta không đưa qua sông

Sao có tiếng sóng ở trong lòng?

Bóng chiều không thắm không vàng vọt

Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?

Đưa người ta chỉ đưa người ấy

Một giã gia đình, một dửng dưng

Li khách! Li khách! Con đường nhỏ

Chí lớn chưa về bàn tay không

Thì không bao giờ nói trở lại

Ba năm mẹ già cũng đừng mong

Ta biết người buồn chiều hôm trước

Bây giờ mùa hạ sen nở nốt

Một chị hai chị cũng như sen

Khuyên nốt em trai dòng lệ sót

Ta biết người buồn sáng hôm nay

Trời chưa vào thu tươi lắm thay

Em nhỏ ngây thơ đôi mắt ướt

Gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay…

Người đi, ừ nhỉ người đi thật

Mẹ thà coi như chiếc lá bay

Chị thà coi như là hạt bụi

Em thà coi như hơi rượu cay.

Advertisements
Published in: on September 21, 2007 at 9:44 am  Comments (2)  

The URI to TrackBack this entry is: https://meongoan.wordpress.com/2007/09/21/th%e1%bb%a9-sau-ngay-21-9-2007/trackback/

RSS feed for comments on this post.

2 CommentsLeave a comment

  1. Hihi, em không cho Đức Thế đi:D. Thiên hạ đệ nhất sến=))

  2. Hiểu tâm trạng của mợ ngày 21/6 rồi, thảo nào chị Ốm phề comment vào blog của tại hạ rằng “Ngày 21/9, kẻ khóc người cười”. Hôm qua mải chạy chợ kiếm sống, quên mất là cậu Chó hư nhà ta sắp lượn để gọi về cái xem cậu chuẩn bị đi thế nào rồi. Không biết cậu ta có ghi số phone của tôi không, có gì mợ nhắn cho hắn số phone của tớ 07894992682.
    Bây giờ thì mợ hiểu tâm trạng của bé nhà tớ rồi chứ…


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: